戴天履地
dài tiān lǚ dì
戴:顶着天;履:踏,踩着。头顶着天,脚踩着地。形容人活在天地之间。比喻恩德深广,如天高地厚。
dài tiān lǚ dì
diàn táng lóu gé
ding tou lin lin
diào tíng liǎng yòng
duō tún pěng pì
dào tóng qì hé
dēng táng rù shì
dī tóu rèn zuì
diào tóu shǔ cuàn
dài tiān sāi dì
dài tóu shí liǎn
diān tóu sǒng nǎo
dī tóu sàng qì
dǐng tóu shàng sī
dài tù shǒu zhū
dì tā tiān huāng
dāo tóu tiǎn mì
dào tīng tú shuō
dé tù wàng tí
dùn tiān wàng xíng
dōng táo xī cuàn
dōng tǎo xī fá
dōng tōu xī mō
dōng tú xī mǒ